Duck hunt
Trang chủ

Đọc Truyện Online

Tuyển Chọn Tiểu Thuyết, Tình Cảm Hay Nhất

Này em gái anh yêu em

Thơ ngây, hồn nhiên, nhí nhảnh.. là 3 từ có thề diễn tả về nhỏ. lớn lên trong 1 gia đình khá giả(ko giàu nhưng ko thể chê vào đâu được) lại là con gái út nên nhỏ rất được cưng chiều.vẫn như mọi ngày nhỏ hí hửng trên chiếc xe đạp từ trường về nhà( chị ấy rất tự lập ko ưa đưa đón ấy mà), điều đầu tiên nhỏ nhận ra "hình như nhà có khách". nhè nhẹ bước vào vì hôm nay về trễ sợ bị la, nhưng nhỏ phải đứng lại vì nghe thấy tiếng mẹ khóc. dù tò mò nhưng nhỏ ko chạy ngay vào mà nép mình đứng ở cửa. sau 5 phút im lặng cuối cùng nhỏ ko thể kiềm chế mà thét lên"KHÔNG THỂ", mọi người im bặt đưa ánh mắt đổ dồn về phía nhỏ. gương mặt đầy nước mắt của nhỏ hướng về ba mẹ và 3 người khách xa lạ nhưng nhìn rất sang trọng. nhỏ chạy lại ôm mẹ nói "đây ko phải là sự thật đúng ko mẹ? con là do mẹ sinh ra đúng ko mẹ? họ nhầm lẫn đúng ko mẹ?" mỗi câu nói của nhỏ như mũi dao đâm vào tim mẹ nhỏ và người phụ nữ kia. khoảng không im lặng chẳng ai trả lời nhỏ. 1 lúc sau thì ba nhỏ cũng lên tiếng" NHƯ à đây là ông bà Chan và cũng là....ba mẹ ruột của con đó". nhỏ như chết lặng trước lời khẳng định của ba nhỏ. mặt nhỏ nóng bừng, tay chân tê cóng nhỏ cảm thấy như ko còn nhìn thấy rõ những gì trước mắt mình nữa ( nhỏ shock wa' nên ngất rồi còn đâu). trước sự lo lắng của mọi người cuối cùng nhỏ cũng tỉnh lại.
nhìn mọi người 1 lượt bằng đôi mắt vô cảm lạnh lùng "con muốn biệt sự thật"nhỏ nói.
ba nhỏ nghẹn ngào và hồii tưởng lại ký ức" 18 năm trước khi mẹ con mang thai và trở dạ ở bệnh viện, lúc đó y học chưa tiếng bộ như bây giờ nên lúc mẹ con sinh xong thì đứa bé đã chết do bị ngợp. ba mẹ đau đớn lắm vì luôn trông chờ 1 đứa con gái mà giờ lại như vậy. vài ngày sau ba chuẩn bị đưa mẹ con về nhà thì nghe được tiếng trẻ con khóc. ba cố tìm kiếm thì thấy 1 bé gái nằm dưới cầu thang bệnh viện giống như có người đang giấu đi. ba mẹ mừng rỡ khi thấy đó là 1 bé gái và rất xinh xắn. ko cần suy nghĩ ba mẹ quyết định mang con về nuôi.sau đó vài tháng thì ba mẹ trở về quê sống cùng ông bà nội và ko 1 lần quay lại sài gòn nữa." nói tới đây ba nhỏ ngưng lại vì nhìn thấy gương mặt tái nhợt của nhỏ và ko khỏi lo lắng. còn mẹ nhỏ và 3 người khách kia vẻ mặt cũng ko khá hơn. nhỏ hít 1 hơi thật sâu và bảo " ba nói tiếp đi".
ba nhỏ (ông Nam) lại trầm ngâm nói tiếp " mãi gần 1 năm nay ba mẹ suy nghĩ rất nhiều về chuyện này, ba định sau khi con thi đỗ đại học ba sẽ kể cho con toàn bộ sự thật. con quyết định thế nào thì tùy ở con, ba mẹ sẽ luôn ủng hộ con. nhưng điều ko thể ngờ là cách đây 1 tháng ông bà Chan tìm đến nhà và khẳng con là con gái họ. lúc đầu ba mẹ cương quyết ko tin và rất khó chịu nhưng bằng sự thuyết phục và chân tình của họ cuối cùng ba mẹ cũng đồng ý cho họ làm xét nghiệm ADN. và kết quả đúng như họ nói con là con ruột của ông bà đây".nói xong đôi mắt ba nhỏ chợt long lanh lên và 2 hàng nước mắt bắt đầu chảy. bà Chan nảy giờ chỉ ngồi im và khóc bây giờ bổng dưng chạy đến ôm chầm lấy nhỏ." con gái của mẹ". nhỏ như bị đóng băng sau khi nghe ba nhỏ kể, giờ lại thêm 1 người phụ nữ xa lạ gọi nhỏ là con gái khiến nhỏ như ngạt thở, tim ngừng đập vài giây. chợt nghĩ ra điều gì nhỏ đẩy mạnh bà Chan ra khiền bà suýt ngã. nhỏ nhìn ông bà Chan bằng đôi mắt vô cảm nhất " các người tới đây làm gì?". bây giờ công Chan mới lên tiếng bằng cái giọng việt nam lờ lợ của mình ( ah quên nữa ông Chan này là người Hông Kông, lấy bà vợ là người việt nam) "con gái à, tất nhiên ba mẹ đến là nhận lại con và......( ngập ngừng)..... muốn đưa con về nhà".
như tiếng sét đánh, nhỏ ko thể ngờ họ lại ko biết xấu hổ như vậy. nhỏ cười trong nước mắt, tiếng cười ai oán rợn người, sao mà chua xót quá " bỏ rơi....rồi...tìm lại"," các người nghỉ tôi là thứ gì chứ" nhỏ gần như gào thét.
" ko ko ... ko phải như vậy đâu con" bà Chan nói trong nước mắt. ba nhỏ( ông Nam ) cũng khuyên nhỏ " bình tĩnh đi con, hãy nghe sự thật đã". gật đầu vâng lời ba, nhỏ im lặng và cũng bỏ đi ánh mắt oán hờn kia. " nói đi, tôi cần nghe 1 lời giải thích!!". nhỏ nhẹ nhàng nói
bà Chan nhìn nhỏ trìu mến " năm đó ba mẹ về việt nam thăm lại họ hàng, do ko cẩn thận mẹ trượt chân ngã và sinh con sớm hơn dự định gần 1 tháng, lúc sinh con xong bổng có 1 y tá khoảng chừng 40 tuổi vào phòng mang con đi. mẹ thì mệt nên ko bận tâm mà cứ nghỉ họ mang con qua phòng trẻ sơ sinh. đến lúc ba con vào hỏi con đâu mẹ mới bảo y tá bồng con tới cho ba xem. nhưng họ nói nảy giờ chưa có ai mang con tới phòng sơ sinh cả. mẹ như chết lặng,tim co thắt ko biết có chuyện j
nữa đây. sau 1 hồi tìm kiếm cuối cùng mẹ nghe người ta nói con bị 1 người điên chuyên ăn mặc như y tá bồng đi rồi. mẹ ngất đi vì ko thể tin vào tai mình. ba con huy đông người và cảnh sát tìm con nhưng vẫn ko thể tìm ra. 1 tuần rồi 1 năm mà con vẫn bặt tin. nhưng do ba con bạ6n công vụ của chính phủ nên đảnh phải quay về Hông Kông trong tuyệt vọng. 18 năm nay mẹ luôn cho người tìm con.mẹ tin con vẫn còn sống và sẽ có 1 ngày gia đình mình được đoàn tụ. và bây giờ đã là sự thật rồi." vùa dứt lời thì bà lại khóc tiếp.
lúc này ông Chan lại nói tiếp" con à! xin con hãy tha lỗi cho ba mẹ vì ko làm tròn trách nhiệm với con. ba mẹ thương con nhiều lắm. hãy về với ba mẹ nhé con!"
thấy nhỏ im lặng như người ko hồn ba nhỏ(ông nam) khẽ nói " thôi chắc nó cũng mệt rồi, bây giờ ông bà hãy về trước, tôi sẽ từ từ khuyên nó, còn nó quyết định thế nào thì tôi cũng chấp nhận"
1 ngày mệt mỏi và quay cuồng với mấy chuyện thật phức tạp nhỏ hầu như bỏ cả bữa ăn trưa và tối. 10h đêm mẹ nhỏ khẽ mở cửa phòng bước vào. nhẹ nhàng vén tóc nhỏ ôm nhỏ vào lòng. " con à! mẹ biết là con nhất thời ko thể chấp nhận những việc này, nhưng mẹ tin con gái mẹ luôn mạnh mẽ và sáng suốt trong mọi quyết định." bà thở dài nhìn nhỏ vẫn im lặng và vô cảm, bà lại nói tiếp " mẹ xem con như mạng sống của mẹ, dù con ko phải do mẹ sinh ra nhưng lại lớn lên bằng sữa của mẹ mà. mẹ sợ mất con lắm. nhưng con hãy nghỉ lại xem 1 người mẹ mà mất đi đứa con do mình sinh ra 18 năm thì bà đau khổ thế nào? chưa kể đến là niềm vui găp lại được con mình chưa vơi thì lại nhận lấy sự oán hận của đứa con mà mình ngày đêm mong nhớ.con có thấy bà ấy đáng thương lắm ko?"
nhỏ từ từ ngẩn mặt nhìn mẹ" con phải làm sao đây hả mẹ" nhỏ hỏi trong nước mắt
mỉm cười hiền từ bà Nam nhìn nhỏ" hãy làm bổn phận của 1 đứa con nha con gái!!!"
" là sao hả mẹ?" nhỏ nheo mắt hỏi
" họ đề nghị xin đưa con về Hồng Kông" bà chầm chậm nói
" ko đời nào. con ko chịu đâu. mẹ đừng đuổi con đi mà huhu.....huhu...." nhỏ lại khóc
" nhỏ ngốc này ai đuổi con chứ? họ muốn bù đắp cho con nên muốn đưa con về Hồng Kông 1 thời gian. tất nhiên là nếu con đồng ý. và trong khi đó con vẫn có thể về thăm ba mẹ hay ba mẹ vẫn có thể sang thăm con mà. họ chỉ cần con sống chung với họ." bà nam nói 1 hơi ko cho nhỏ xen vào
"nhưng con ko muốn xa ba mẹ và 2 anh đâu ( nhỏ có 2 anh trai cực kỳ yêu quý nhỏ. ai dám chạm vào nhỏ thì chỉ có nước nhập viện thôi. tính nhỏ cũng ko vừa đâu. con gái gì mà mê học võ hơn làm đẹp mới chết chứ), con có thể ở lại ko mẹ?" nhỏ thút thít nói
" tất nhiên là được rồi, mẹ cũng ko muốn xa con đâu, nhưng mà mẹ nghĩ con nên đồng ý với họ vì mẹ thấy bà ấy thật đáng thương" vẫn giọng nói dịu dang khuyên nhỏ
" con hãy suy nghĩ những gì mẹ nói nhé!giờ thì ngủ đi!" bà Nam buông nhỏ ra và bước ra ngoài, giờ đây thì bà cũng khóc.
7h sáng nhỏ hé mắt nhìn đồng hồ rổi hét toáng lên " mẹ ! sao ko gọi con dậy? con trễ học rồi"
bà Nam chạy vội lên lầu cười tươi nhìn vẻ mặt nhăn nhó của nhỏ" sáng nay mẹ đã gọi cho cô chủ nhiệm xin cho con nghỉ rồi. đừng lăng xăng nữa.!!! "
nhỏ ngạc nhiên khựng lại " sao lại xin nghỉ hả mẹ? chẳng phải mẹ nói học quan trọng lắm sao?"
"đúng! học rất quan trọng, nhưng mẹ muốn con làm 1 việc quan trọng hơn kìa. giờ hãy nói mẹ biết quyết định của con đi để mẹ còn nói chuyên với ông bà Chan nữa" bà Nam cương nghị nói
" con... đồng.... ý..!!!!" nhỏ ngập ngừng khẽ nói
nét mặt thoáng buồn khi nghe câu trả lời của nhỏ nhưng bà lại thấy yên tâm vì đứa con gái bà xem như báu vật đã thật sự trưởng thành rồi.
1 tuần sau nhỏ và ông bà Chan đang ở sân bay chuẩn bị về Hồng Kông. khỏi phải nói nhỏ khóc như mưa rồi ( trùm mít ướt mà). ai cũng tiếc nuối nhưng vẫn phải động viên nhỏ và dặn dò đủ thứ.
quay mặt bước vào cổng check in mà nhỏ tự nhủ " Trần Yến Như mày phải cố lên. phải vượt qua thử thách lần này. sẽ có cơ hôi quay lại đây mà".
ngồi trên máy bay nhìn xuống nhỏ mỉm cười" việt nam yêu dấu ta sẽ quay về nhanh thôi". bên cạnh là bà Chan( mẹ ruột nhỏ) đang nắm tay nhỏ thật chặt mà mỉm cười hạnh phúc.
ah quên lý lịch trích chéo của nhỏ đây:Trần Yến Như 18t là học sinh 12. lớn lên trong 1 gia đình có thể gọi là giàu có ở miền Tây việt nam.ở nhà rất được cưng chiều và có 2 ông anh trai bảo kê mọi chuyện.
tính tình thì... chỉ có thể hình dung """" sáng nắng chiều mưa buổi trưa thì tưng tửng"""'. bù lại nhỏ có ngoại hình cũng chuẩn lắm.xinh xắn đáng yêu cũng nhiều tài lắm tật đây.
sang tới Hông Kông sẽ có nhiều điều thú vị lắm đó. 
Chap 2:
Hồng kông
Vừa bước xuống máy bay nhỏ đã phải choáng váng với những gì trước mắt. 1 hàng xe limo với 10 vệ sĩ đang cúi đầu
chào nhỏ “ mừng cô chủ trở về”. ( sao oách thế ta? Uhm mà đúng rồi ba nhỏ là bộ trưởng tài chính mà. Có tiền lại có quyền. đừng ngạc nhiên nhé). Mỉm cười trước thái độ ngạc nhiên của nhỏ, bà Chan nắm tay nhỏ dịu dàng” về nhà thôi con”. Suốt trên đường về nhà nhỏ ko nói 1 câu nào cả. dù rất buồn nhưng ông bà Chan tin là sẽ từ từ làm nhỏ thay đổi.
Xe dừng lại trước 1 căn biệt thự vô cùng sang trọng , cánh cửa xe mở ra lần này nhỏ ko còn tỏ ra ngạc nhiên như lúc nảy mà lại chuyển sang vẻ mặt lạnh lùng như lúc vừa lên máy bay sang Hồng Kông. Theo sau ông bà Chan nhỏ bước vào nhà trước vẻ mặt tươi cười của tất cả người làm” mừng cô chủ trở về”, họ lại đồng thah nói.
Bà Chan kéo nhỏ tới trước mặt từng người để giới thiệu, cuối cùng bà chỉ vào 1 phụ nữ khoảng chừng 50t và nói” từ nay ** Mười sẽ chăm sóc con, có gì cần cứ nói với bà ấy hay là mẹ nhé!”. Quay sang mọi người bà nói” thôi tất cả đi làm việc đi” . “ dạ bà chủ!” cả đám người làm đồng thanh đáp.
Đưa nhỏ lên lầu bước vào 1 căn phòng được trang trí rất đẹp,” như phòng 1 công chúa “ nhỏ thầm nghĩ. Bà Chan hiền từ nói” đây là phòng của con, nếu có gì ko vừa ý thì nói để mẹ cho người sửa lại, mẹ muốn con được vui vẻ và thật hạnh phúc”. Từ nảy đến giờ chỉ im lặng nhìn mọi người và bây giờ nhỏ bắt đầu lên tiếng “ con mệt!” chỉ vỏn vẹn 2 từ nhưng bà chan cũng hiểu và mỉm cười “vậy con nghĩ ngơi đi, tới giờ cơm tối mẹ sẽ gọi con”. Bước ra ngoài với vẻ mặt hớn hở bà nghĩ “cuối cùng nó cũng chịu nói chuyện rồi, ngắn ngủi nhưng mình vẫn thấy vui”.
Quay lại phần nhỏ với vẻ mặt vô cùng mệt mỏi vì 1 mớ hỗn độn trong đầu sắp làm nhỏ phát điên. Nằm phịch xuống chiếc giường êm ái nhắm mắt lại đến khi ngủ ko hay.
Bên ngoài có tiếng gõ cửa làm nhỏ thức giấc, nhìn đồng hồ đã gần 7h tối rồi. bà ** Mười bước vào cung kính “ thưa cô chủ, bà kêu cô xuống ăn tối”. “ tôi muốn đi tắm, cứ bảo họ ăn trước ko cần đợi” nhỏ lạnh lùng nói. Đứng dậy lấy vội bộ đồ trong vali nhỏ đi vào phòng tắm. 30 phút sau nhỏ ra vẫn thấy ** Mười đứng đó, nhỏ nheo mắt “ tại sao ** vẫn đứng đó, ko nghe tôi nói gì sau” trong giọng nói có chút khó chịu.
“ dạ tôi nghe, tôi có nói với bà chủ nhưng bà bảo đợi cô tắm xong rồi ăn luôn, mời cô xuống mọi người đang đợi” bà ** vẫn lễ phép
“được rồi!” lần này có vẻ dịu dàng 1 tí. Nhỏ theo bà ** xuống lầu thì thấy mọi người đều đã có mặt. dừng ánh mắt trước 3 người con trai “ko phải nói là 3 thiên thần mới đúng” nhỏ thầm nghĩ. Ba nhỏ tươi cười kéo nhỏ vào bàn và nói “ Yến Như đây là Hoàng Vương Lâm anh trai con đó, còn 2 đứa kia là Jey và Vic , chúng là bạn của Vương Lâm”. Nhỏ nhìn 1 lượt 3 người khẽ gật đầu. Hoàng Vương Lâm cười thật tươi nắm tay nhỏ “ em gái anh và mọi người rất nhớ em đó ( xạo quá đi lúc sinh ra tới giờ có thấy mặt đâu mà nhớ. Đúng là trai đẹp dẻo miệng mà), anh rất vui vì em đã về. biết tin em về bọn anh bỏ cả show diễn để về đấy .hihihi” cứ thế Vương Lâm cười mãi , 2 người kia lắc đầu ngán ngẫm “ bệnh sến lại tái phát rồi”.
Nhỏ nhìn 3 người mà thầm nghĩ” họ đẹp thật, giống như những thiên thần , mỗi người điều có 1 nét riêng nhưng lại thu hút trái tim người khác. Nhìn họ giống như A.N.Jell trong bộ phim “ cô nàng đẹp trai quá””. Nghĩ tới đây nhỏ chợt cười nhẹ “ anh trai mình giống anh chàng Jeremy ghê, vui tính và rất nồng nhiệt”.
Ngẩn ngơ 1 lát nhỏ mới phát hiện mọi người đang nhìn nhỏ ngạc nhiên vì nụ cười bất chợt vừa rồi. thoáng đỏ mặt nhỏ lại cúi đầu im lặng. “ thôi mọi người đói rồi ăn cơm đi, Jey và Vic tự nhiên nhé. Con gái ăn cơm đi con” Bà Chan vừa nói vừa gấp thức ăn cho nhỏ. Khẽ nhíu mài nhỏ nhìn thức ăn trên bàn 1 lượt, rồi nhỏ lặng lẽ đứng lên bước ra khỏi bàn trước sự ngạc nhiên của mọi người. ông Chan trấn an vợ và mọi người “ chắc là nó ko quen ăn món Hoa, để tôi bảo người làm nấu vài món Việt cho nó” nói xong ông quay sang vợ dịu dàng lau nước mắt cho bà.
Tính nhõng nhẻo vẫn ko bỏ, nhỏ chạy vội lên phòng lấy ngay chiếc điện thoại gọi về Việt Nam khóc thút thít “ mẹ , là con đây, hic…. Con muốn về nhà….hic… con nhớ ba mẹ lắm….hic…con …hic… đói….huhuhuhuhu”.nhỏ nói 1 tràng rồi khóc ngon lành làm bà Nam cuống cả lên. “Như con sao vậy? có chuyện gì hả con? Nói mẹ nghe đi con.” Sau 1 lúc nhỏ cũng bình tĩnh mà kể “ thức ăn có măng, con ko ăn được”. lúc này bà Nam mới chợt hiểu ra,bà khuyên nhỏ “ thôi con cố gắng nha, ko ăn cơm thì lấy sữa uống đi, mẹ có để trong vali của con đó, ngoan đi con gái”. Như là có phép thuật nhỏ vâng lời bà Nam cúp máy và đi uống sữa. ( hey chi ấy
bị dị ứng với món măng nên vậy đó). Bà Chan bước vào phòng với tô cháo trên tay “ mẹ xin lỗi con, mẹ vô ý quá, ko thèm để ý con thích gì – ghét gì, bà Nam đã nói cho mẹ biết rồi, từ nay sẽ ko có chuyện như vậy nữa đâu”. Nhớ tới lời mẹ nhỏ dặn “ con đừng để mẹ ruột con phải khóc nữa nha”,nhỏ khẽ gật đầu với bà Chan. Ngoan ngoãn ngồi ăn hết tô cháo rồi lên giường đi ngủ. khi bà Chan ra ngoài thì nhỏ lại bước ra bacong và khóc. Nước mắt chảy mãi cũng ko biết bao nhiêu lâu thì nhỏ thiếp đi. Nhỏ đâu biết lúc nhỏ vừa ra bancong thì cũng có 1 người từ cổng bước vào nhà, và chăm chú nhìn nhỏ. Dù ở xa nhưng ngưới đó vẫn có thể nhìn thấy được gương mặt thiên thần và đầy nước mắt của nhỏ. “ đau” sao tự nhiên ta lại như vậy kẻ bí ẩn thầm nghĩ. Cố bước nhanh vào phòng mình nhưng rồi kẻ bí ẩn lại nhè nhẹ mở cửa phòng nhỏ.
Chap 3:
“uhm” nhỏ khẽ mở mắt 1 cách khó khăn vì giờ nó đã sưng lên do nhỏ khóc nhiều quá. “ sao lại ấm áp quá” nhỏ tự nhủ. “ oái” nhỏ hét lên ko thể nào to hơn được nữa, giờ thì kẻ đang ôm nhỏ ngủ nảy giờ cũng thức giấc. tim nhỏ như nhảy ra khỏi lòng ngực vì nụ cười quyến rũ đó. Nhỏ như muốn phát điên vì ko hiểu chuyện gì đã xảy ra. Nhỏ ko thể nhớ nổi, giờ trong đầu nhỏ cả đóng câu hỏi bắt đầu xuất hiện “ hắn là ai?hắn sao lại trong phòng mình? Sao hắn dám ôm mình mà ngủ? hắn đã làm gì mình?” nghĩ tới đây nhỏ nhìn vội xuống người mình ‘ hú hồn , ko sao cả, đồ vẫn còn nguyên” nhỏ thầm nghĩ (trời ngủ gì ma như chết, kiểu này bị người ta bóc tem quá, tệ quá nhỏ ơi!)
Sau 1 lúc cũng lấy lại bình tĩnh, nhỏ bắt đầu thể hiện bản tính “ đại tỷ” của mình. “ anh là ai? Sao lại ở đây? Dám ôm tôi nữa chứ, ko muốn sống hả?”.(hix dzữ quá)
Nảy giờ kẻ đó vẫn giữ nụ cười quyến rũ giành cho nhỏ, bây giờ hắn mới bắt đầu trả lời nhỏ. “ anh là Hoàng Vương Long, là anh trai của em đó em gái à”. Vẫn nụ cười ấm áp đó, hắn nhìn nhỏ trìu mến “ hôm qua anh bận việc nên ko về để đón em được , tới khuya anh về thấy em ngủ quên ở ngoài này nên đinh mang em vào giường nhưng anh say quá đành ko bồng em nổi mà ngồi xuống ngủ luôn”. “ Giờ hết nghi ngờ chưa nhóc” hắn nheo mắt tinh quái.
Ko để nhỏ kịp phản ứng hắn lại tiếp” thôi anh về phòng đây, em lo sửa soạn rồi xuống ăn sang nhé! Hẹn gặp lại em tí nữa” nói xong hắn bước tới “kiss” lên trán nhỏ 1 cái làm nhỏ bị đóng băng rồi hắn quay lưng bỏ đi, trên mặt hắn vẫn mang nụ cười ấy, nụ cười hạnh phúc.
Còn nhỏ thì gương mặt khó coi hết sức, từ trắng bệt chuyển sang hồng rồi đỏ ửng lên nhỏ tức điên mà miệng cứ như có gì chắn ngang làm nhỏ ko thể lên tiếng được. “ hắn ….hắn vừa làm gì vậy? hắn dám hôn mình?” nhỏ lắp bắp trong miệng .( tức đâu, mắc cỡ thì có)
Nhìn theo lưng hắn mà nhỏ ko khỏi thầm khen “ hắn cao thật, dáng người rất chuẩn (manly), gương mặt thanh tú đẹp ko tỳ vết, đôi mắt hắn như biết nói , hắn còn có nụ cười ấm áp hơn cả mặt trời, nụ cười cuả hắn làm cho mình thấy tin tưởng”. bao nhiêu tức giận thắc mắc trong lòng nhỏ giờ như mây trôi gió thổi hết rồi, nếu bình thường thì kẻ hồi nảy bây giờ chắc đang cấp cứu ở bệnh viện rồi (hix cái tội dám đụng chạm nhỏ mà). “Lạ thật sao mình ko giận hắn nhỉ? lại còn thấy hắn đẹp nữa chứ, đúng là mình điên thật rồi” nhỏ vừa đi vừa vỗ vỗ lên trán.
“ thưa cô chủ, mời cô xuống dùng bữa sáng” giọng dì Mười vang lên làm nhỏ giật mình. “ tôi xuống liền” nhỏ vô cảm nói.trở về với gương mặt ko tí cảm xúc nhỏ vẫn lạnh lùng giữ khoảng cách với những người trong nhà này. Vận chiếc áo pull với cái quần short và đôi giày thể thao nhỏ bước xuống lầu.
Mọi người trong bàn ăn tất cả đều mỉm cười với nhỏ,đặc biệt là hắn , cái tên đã dám ôm nhỏ ngủ cả đêm và còn kiss trán nhỏ nửa( hix mới sang Hong Kông 1 ngày mà đã bị lợi dụng rồi). nhỏ nhìn hắn, trong lòng có 1 điều gì đó khó hiểu, 1 cảm giác mà nhỏ chưa từng gặp,lòng nhỏ rối như tơ vò.
Bà Chan rối rít” con gái ngồi xuống đi con, tối qua con ngủ có ngon ko?” nhỏ gật đầu rất nhẹ. Giờ thì cái kẻ kia lại lên tiếng “ em gái tất nhiên là ngủ rất ngon rồi, có cái nệm vừa ấm vừa êm vỗ giấc mà, mẹ ko cần lo đâu”. Trong giọng nói có chút trêu ghẹo làm nhỏ khó chịu, ném cái nhìn té lửa về hắn nhỏ nghĩ” giết người ko ở tù thì anh là người đầu tiên tôi sẽ hạ sát đó”. Hắn lại cười, nụ cười đầy vẻ mãn nguyện vì thái độ của nhỏ.” Nhịn” nhỏ tự trấn an mình. Giờ bà Chan lại tiếp “ con gái, đây là Hoàng Vương Long anh trai lớn của con đó, 2 anh em mau làm quen đi”
“ chúng con đã làm quen rồi mẹ à” hắn lại nói tiếp. “ sao hắn ko câm nhỉ?” nhỏ
tự hỏi để an ủi lòng mình ( hix gặp đối thủ rồi chị ơi, thảm tới nơi rồi).
Cuối cùng buổi sáng cũng xong, nhỏ ăn nhanh chóng rồi rời bàn trở về phòng, nhỏ đâu biết có kẻ luôn nhìn nhỏ bằng 1 ánh mắt thật tình cảm. về tới phòng nằm phịch xuống chiếc giường êm ả nhỏ nghĩ “ sao nhà này ai cũng đẹp vậy?” ( chị cũng đẹp mà, tại ko chịu soi gương thôi, có kẻ mới gặp là mê rồi kìa) .
Cứ miên mang suy nghĩ nhỏ ko biết bà Chan vào phòng lúc nào, tới khi bà lên tiếng nhỏ mới biết “ con sao vậy?, ko khỏe ở đâu à?”. “nhỏ lắc đầu” , bà Chan lại tiếp “ mẹ định mua cho con ít đồ, con đi với mẹ nhé?”. Nhỏ vẫn ko quan tâm những gì bà nói mà cứ lẩn quẩn trong đóng câu hỏi của mình, tới khi bà lay tay nhỏ mới giật mình. “ con có nghe mẹ nói gì ko?”. Ko trả lời câu hỏi mà nhỏ lại hỏi bà “ mẹ, tại sao mọi người nói tiếng việt giỏi vậy?” bà Chan như ko tin vào tai mình, con gái bà vừa gọi bà là “mẹ”, bà ngây ngất cả người, nước mắt bắt đầu rơi. Nhỏ nhăn mặt khó hiểu “ mẹ sao vậy?” . lắc đầu bà rung giọng “ mẹ hạnh phúc quá, con đã gọi ta là mẹ rồi, con gái yêu của mẹ” nói rồi bà lại ôm chầm lấy nhỏ. Giây phút này thời gian như ngừng lại vì bà và cả nhỏ nữa. lúc này nhỏ mới cảm nhận rằng nhỏ ko ghét bà như nhỏ đã nghĩ, nhỏ thương bà.
Bình tâm lại bà trả lời nhỏ “ mọi người trong nhà này toàn là người Việt Nam thôi, tất cả họ đều là người Việt lưu lạc sang đây nên mẹ đã nhận họ làm việc. có họ trong nhà mẹ như được sống ở quê hương vậy. ba con biết mẹ nhớ quê nên ngay cả ông cũng nói tiếng việt khi ở nhà đó con ko thấy à? 2 anh trai con thì ko cần phải nói, ở nhà chúng chỉ nói tiếng việt với mẹ thôi. Và mẹ nghĩ điều này cũng tiện cho con khi con ko biết tiếng Hoa.”
“ mẹ có thể nói rõ cho con biết về 2 anh trai ko?” nhỏ lại hỏi tiếp
Bà vui vẻ hẳn lên “ Vương Long nó là anh 2 của con , năm nay nó đã 27t rồi, và giờ nó đang là chủ tịch tập đoàn PR , là chủ của hệ thống resort xuyên quốc tế.”. còn “ Vương Lâm thì đang là ca sỹ, nó chỉ 23t thôi, nó với Vic và Jey là 1 nhóm nhạc nổi tiếng ở Hông Kông và châu Á. Nhóm keyboy đó con biết ko?”
Nhỏ lắc đầu” con ko biết”. ko ngờ 3 vái tên như thiên thần kia lại là ca sỹ nổi tiếng như vậy. hix còn cái gã đáng ghét kia lại giàu có như vậy, tài gỏi như vậy. “ax sao lại khen hắn nữa rồi” nhỏ lắc đầu trấn tĩnh.
“Đi thôi, chúng ta đi mua đồ cho con rồi, mẹ se tìm người dạy tiếng Hoa cho con, mẹ mong con có thể sớm hòa nhập với cuộc sống ở đây” nói rồi bà Chan lôi nhỏ ra khỏi phòng.
Chap 4:
Đôi chân nhỏ mỏi rã rời sau 1 ngày dài đi mua sắm. bà Chan hết kéo nhỏ tới chỗ này lại lôi nhỏ sang chỗ khác làm nhỏ chóng cả mặt. nhưng nhỏ thấy vui, vui vì nụ cười hạnh phúc trên gương mặt của bà “ mẹ ruột của nhỏ”.
Bước ra sau vườn hít khí trời 1 tí. Ko gian thật yên tĩnh, khu vườn được trang trí rất đẹp, ko khác gì vườn nhà nhỏ, rất mát mẻ và dễ chịu. nhưng ở đây có 1 cái hồ bơi rất lớn, nước rất trong. Mải mê suy nghĩ 1 lúc sau nhỏ nhìn xuống hồ bơi thì giật mình kinh sợ “ cái gì vậy, có người đang bị chìm dưới đáy hồ sao? Ko …ko phải đâu, giờ này ai mà đi bơi chứ, ko lẻ là ma?” nhỏ cứ tự hỏi rồi tự trả lời “ nếu như ko phải ma thì là người , mà mình ko cứu thì mình gián tiếp giết người mất” nhỏ cứ ngây thơ đấu tranh lý trí.cuối cùng nhỏ quyết định cứu người .
“ừm” nhỏ nhảy xuống hồ bơi thật nhanh tới chỗ bóng đen và lặn xuống vớt thân người to lớn kia lên. Thân hình mảnh mai của nhỏ phải vất vả lắm mới có thể mang cái người chết đuối kia lên bờ. giờ nhỏ mới có thể nhìn kỹ mặt kẻ kia “ là hắn!” nhỏ kinh ngạc trừng mắt. sau 1 phút ngạc nhiên giờ nhỏ sực nhớ và đưa tay lên mũi của hắn “ vẫn còn thở , may thật”. nhỏ như trút được 1 nỗi lo. Nhỏ tiến hành hô hấp nhân tạo nhưng làm cách nào hắn vẫn ko tỉnh lại, nhỏ bắt đầu bối rối, chỉ còn 1 bước cuối cùng là ….. “ ko được…ko được!!!. đây là nụ hôn đầu tiên của mình ko thể là hắn được.” nhỏ bức xúc khẽ nói. “nhưng ko làm vậy lỡ hắn chết thì sao? Như vậy cũng ko ổn.”. cuối cùng nhỏ cũng quyết định, cúi đầu xuống nhỏ đặt lên môi hắn đôi môi e ấp của nhỏ , 1 luồng khí mạnh mẽ ấm áp được thổi vào miệng hắn. “ khụ..khụ…” hắn đã tỉnh lại. nhỏ thở phào nhẹ nhỏm, giờ thì mặt nhỏ bắt đầu đỏ ửng như nụ hồng ban sớm. hắn nhìn nhỏ , nhỏ mình hắn , 2 ánh mắt chạm nhau nhỏ giật mình, gương mặt nhỏ càng đỏ. Vội quay mặt chỗ khác nhỏ nói “ anh có điên ko mà nửa khuya còn đi bơi chứ? Nếu ko phải tôi gặp thì ngày này năm sau được ăn giỗ của anh rồi, đúng là lớn xác mà ko biết suy nghĩ gì hết, ko nói với anh nữa, phí lời thật”.
nhỏ tức giận đứng dậy.
“huỵch” nhỏ bị ngã xuống do 1 bàn tay to lớn kéo mạnh lại.nằm gọn trong lòng hắn nhỏ bất ngờ chưa biết phản ứng thế nào thì hắn lên tiếng “ cảm ơn em nhiều nhé! Em muốn anh đền ơn thế nào đây? Hay là anh đền cho em nụ hôn đầu tiên nhé!!” hắn chớp mắt ko quên kèm theo 1 nụ cười gian tà nhìn nhỏ. Lại cái cảm giác đáng ghét đó, nhỏ cứng họng người tê liệt ko cử động được. mặt nhỏ giờ đỏ như quả ớt, cái màu đỏ bắt mắt, mang vị cay nồng lại rất kích thích. Càng nhìn nhỏ hắn lại càng siết chặt vòng tay. Thời gian bị điểm huyệt tạm thời đã qua, nhỏ dồn hết sức vào tay đấm cho hắn 1 cú trời giáng vào ngực, quá bất ngờ hắn buông tay ra, nhỏ nhanh chóng đứng dậy. ko bỏ qua cho cái tên “anh trai dê xờm “ này nhỏ đá cho hắn thêm 1 cú vào chân.
Bây giờ thì cái tên hay giở trò kia cũng lấy lại được bình tĩnh và bắt đầu trấn áp nhỏ, vụt đứng dậy giơ tay ôm eo nhỏ lại , nhỏ né thật nhanh chân giơ cao định cho hắn 1 cước nhưng ý định của nhỏ bị dập tắt 1 cách tàn nhẫn khi tên kia đã dùng tay chụp lấy chân nhỏ và kéo mạnh về mình, nhỏ mất thăng bằng té nhào vào người hắn ( vovinam của nhỏ mà đấu với karate của hắn thì ai thắng đây ta? Câu hỏi to quá mình ko trả lời được mấy bạn tự nghĩ đi nha).
Hix sao võ công của nhỏ ko thể sử dụng khi có mặt tên này vậy ta?nhỏ tức tối đẩy mạnh hắn ra nhưng ko sao làm được. kề bên tai nhỏ hắn thì thầm “ em mà còn chống cự là anh hôn em đó!” như 1 mệnh lệnh nhỏ ngưng ngọ nguậy mà ấm ức đứng im cho hắn ôm. 10 phút rồi 20 phút,nhỏ vẫn đứng im như vậy, hắn vẫn ôm chặt lấy nhỏ, lúc này cả nhỏ và hắn có thể nghe thấy được tim của đối phương đập nhanh thế nào. Nhưng quan trọng nhất là hắn muốn làm gì? Nhỏ vẫn ko thể nghĩ ra, tới khi có tiếng xe dừng lại ở ngoài cổng thì hắn mới buông nhỏ ra mà khẽ nói “ anh ko có ý gì xấu với em đâu, nảy giờ anh chỉ đùa thôi em đừng giận nhé! Em mau đi thay đồ rồi ngủ sớm nhé!”. Nói xong hắn quay lưng bước vào nhà, được vài mét hắn như chợt nhớ điều gì liền quay mặt phía nhỏ nói “ mà sau này em đứng tùy tiện hôn người khác đó nhé!”. Nói xong hắn bước nhanh ko nhìn nhỏ 1 lần nào nữa. trên mặt hắn hiện hữu 1 nụ cười khoái trá.
Đứng hình 5 phút giờ trong đầu nhỏ chỉ có 3 chữ “ quỷ ám rồi”. về tới phòng mà tim nhỏ vẫn còn dao động ở tần số cao, mặt nhỏ thì đỏ bừng. “ cái cảm giác quái quỷ gì thế này?khó chịu chết đi được.” nhỏ tự nhủ rồi bước vào phòng tắm.
Sáng hôm sau vừa ngồi vào bàn ăn nhỏ chạm ngay cái ánh mắt quỷ quái kia, cái cảm giác bối rối lại trỗi dậy, mặt nhỏ ửng hồng. “ ko được như vậy, phải bình tĩnh” nhỏ trộm nghĩ rồi hít 1 hơi thật sâu và ngó lơ chỗ khác.
“ Yến Như này, hôm nay mẹ đã mời được gia sư dạy tiếng Quảng cho con rồi đấy, 1 lát con chuẩn bị làm quen với cô giáo nhé,cô ấy rất trẻ mẹ nghĩ là thích hợp dạy con lắm” bà Chan cười mãn nguyện nói với nhỏ.
“dạ! con biết rồi”. nhỏ lí nhí trong miệng, mà thật ra nhỏ cần gì gia sư chứ, từ thời tiểu học nhỏ đã được đi học anh văn ở trường tốt nhất, ngoài ra nhỏ còn được 1 ông giáo già dạy cho tiếng Hoa, đặc biệt là tiếng Quảng, thứ ngôn ngữ giao tiếp của người Hông Kông. Cho nên bây giờ nhỏ có thể nói chuyện như 1 người bản xứ đấy. nhưng nhỏ lại ko thể hiện điều đó, nhỏ vẫn chấp nhận có gia sư, khi cần thiết nhỏ vẫn dùng tiếng anh giao tiếp với người ngoài. Cái ý nghĩ gì đang le lói trong cái đầu bé nhỏ kia ko ai hiểu nổi.
“ còn chuyện học của con nữa. mẹ định năm sau sẽ đăng ký cho con học lại cấp 3 cho con thi đại học nữa chứ, con thấy thế nào?” bà Chan hỏi nhỏ.
“ ko cần đâu ạ, con sẽ tiếp tục học bây giờ luôn, con tin là mình có thể theo kịp chương trình ở đây mà. Đợi năm sau thì lâu lắm, con thấy ko cần thiết”. nhỏ tự tin trả lời bà Chan.
Nghĩ ngợi 1 tí bà Chan gật đầu đồng ý “ vậy cũng được, dù sao chương trình cũng sử dụng tiếng anh nên mẹ nghĩ ko khó khăn với con lắm, dù sao khả năng giao tiếp tiếng anh của con cũng rất tốt mà.” ( phải vậy thôi, tuy ko tuyệt đỉnh như thần đồng nhưng nhỏ vẫn có chỉ số IQ 190 đó, mama ko cần lo nhé)
Bữa ăn sáng vừa kết thúc thì 1 cô gái trẻ khoảng chừng 22t bước vào cúi đầu chào mọi người, cô ấy là Tiểu Tuệ, gia sư của nhỏ.
Ai cũng nhìn chăm chú cô nàng gia sư kia, chỉ có nhỏ lại liếc khẽ hắn “xí, đồ háo sắc, dê xờm”, nhỏ rủa thầm trong bụng khi thấy ánh mắt đê mê của hắn dành cho cô Tiểu Tuệ.
“ đôi mắt màu hổ phách đẹp thật, gương mặt anh tuấn lôi cuốn” tim Tiểu Tuệ đập nhanh như muốn làm việc hết công suất khi nhìn gương mặt cuả hắn
“ cô nàng trong thật dịu dàng, quyến rũ. Nhưng vẫn ko bằng ai đó …” hắn
khẽ mĩm cười.
Mỗi người 1 tâm trạng, tức giận _ bối rối _ trầm tư. ( lại có trò vui xem rồi)
Chap 5:

Vận trên người chiếc váy màu hồng phấn, có 1 hàng hoa hồng nhỏ đính chéo qua vai, gương mặt trang điểm nhẹ với màu son hồng cánh sen lấp lánh. Mái tóc của nhỏ đen mượt thả xuống ngang lưng , trên đầu được gắn thêm 1 chiếc kẹp nơ xinh xắn. cả người nhỏ toát lên 1 vẻ đẹp thanh thoát của 1 thiên thần nhỏ nhắn, vóc dáng thanh mảnh, làn da trắng hồng, vòng eo thon gọn, khuôn ngực đầy đặn, nét
mặt trong sáng khiến bao nhiêu người mê đắm trong đó có cả hắn.
Bà Chan tiến về phía nhỏ trịnh trọng nói : " thưa các vị tôi xin giới thiệu đây là Yến Như con gái của chúng tôi". Nét mặt bà Chan vô cùng rạng rỡ. mọi người chăm chú nhìn nhỏ, tiếng bàn tán xì xầm,cánh nhà báo thì ko ngừng chụp ảnh nhỏ. Nhỏ khó chịu nhưng vẫn cố gắng chịu đựng, miệng vẫn hé ra 1 nụ cười vô cùng gượng gạo.
Hắn thấy và hiểu những gì đang diễn ra trong nhỏ, bước đến bên cạnh hắn ghé vào tai nhỏ thì thầm " có muốn ra ngoài ko?".nói xong ko đợi nhỏ trả lời hắn đã nắm tay nhỏ lôi đi thật nhanh. Bước chưa tới cửa thì cả 2 người dừng lại đột ngột vì có 1 thân người đang đứng trước mặt họ. 1 cô gái xinh đẹp với đôi mắt vô cùng sắc sảo đang chiếu ánh nhìn săm soi vào nhỏ, ả ta nở 1 nụ cười với cả 2 ranh mãnh nói " ko biết chủ tịch Hoàng định đưa tam tiểu thư đi đâu đó?". Hắn mặt lạnh như băng ko nhìn ả mà trả lời " chúng tôi đi đâu thì liên quan gì tới Bạch tiểu thư? Cô ko cần bận tâm đâu". Đôi mắt ả long lên giận dữ nhưng miệng vẫn nở 1 nụ cười cay độc " đúng là 2 người đi đâu ko liên quan tới tôi, nhưng nó có liên quan tới em gái tôi nên tôi mới hỏi thôi." Bây giờ thì Vương Long liếc đôi mắt bực tức nhưng lạnh như băng nhìn ả " Y Y thì liên quan gì chuyện này chứ? Tôi với cô ta cũng chẳng quan hệ gì. Dù cô ta có mặt ở đây cũng ko có tư cách hỏi câu đó đâu. Cô hiểu chưa?". Hắn gằng giọng nói.
" anh….hừ được lắm anh cứ đợi mà xem. Nhưng tôi nhắc cho anh nhớ dù sao thì ba mẹ anh cũng ngỏ lời cầu hôn Y Y nhà tôi rồi, đợi khi nào nó về thì xem anh có mạnh miệng được hay ko?" ả liếc xéo 2 người rồi quay mặt bỏ đi.
" mình đi thôi, mặc kệ cô ta" hắn mĩm cười nói với nhỏ. Nhỏ bị hắn lôi nhanh ra vườn, ở đây thật dễ chịu, ko khí trong lành lại yên tĩnh,nét mặt nhỏ giờ đã tươi lên nhiều. " em ăn đi, chiều giờ em ko ăn gì rồi" hắn đưa cho nhỏ đĩa bánh kem và nói ( thứ nhỏ thích nhất,hảo ngọt giống mình nà. Hihihi)
Nhận lấy đĩa bánh từ tay hắn nhỏ ăn ngon lành, đúng nhỏ thật sự đói, nhưng tâm trạng ko vui làm nhỏ chẳng thể nuốt trôi thứ gì, giờ thấy vui 1 tí thì cơn đói lại hoạt động nên nhỏ ăn rất ngon miệng. hắn vẫn chăm chú ngồi nhìn nhỏ ăn, đưa tay lên chùi miếng kem dính trên miệng nhỏ rồi hắn cho vào miệng mút "chụt" ( eo ơi gốm quá ). Nhỏ nhìn hắn khó hiểu, hắn cười vì nét mặt thơ ngây của nhỏ. Cả 2 người cứ 1 ăn 1 ngắm cho đến khi bà quản gia lên tiếng " thưa, bà chủ đang tìm cô và cậu". " được rồi chúng tôi vào ngay" hắn lạnh lùng lên tiếng. khi bà quản gia đi được khá xa thì hắn thì thầm với nhỏ :" mình vào đó tí nữa nha, chỉ 1 tí thôi anh sẽ đưa em về phòng, đừng nhăn mặt nửa xấu lắm" , hắn vừa nói vừa vuốt mặt nhỏ. Nét mặt ko ổn tí nào, nhỏ ko vui, nhỏ nhăn nhó với hắn.
Đôi trai gái trở lại bữa tiệc mọi người lại xì xầm nhìn họ. tiếng đàn dương cầm vừa dứt thì 1 tràng vỗ tay rộ lên, Bạch tiểu thư vừa biểu diễn cho mọi người 1 bản nhạc rất hay nên ai cũng khen ngợi. nhếch mép cười ả tiến tới bên nhỏ nói: " hôm nay là buổi tiệc dành cho tam tiểu thư, tôi chỉ là trổ 1 chút tài mọn để làm quà ra mắt thôi. Ko biết tam tiểu thư có vừa lòng ko ạ?".
Nét mặt nhỏ giờ khó coi vô cùng, cười như mếu nhỏ nhìn ả đầy tâm trạng: " ả này rốt cuộc muốn gì đây? Tự nhiên gây sự với mình. Đồ đàn bà vô duyên", nhỏ thầm rủa ả, nhưng ngoài miệng nhỏ vẫn thốt ra những lời vô cùng khách sáo: " tôi đúng là có phước 3 đời mới được cái vinh dự này. Món quà của Bạch tiểu thư làm tôi cảm động lắm".
Vẫn ko tha cho nhỏ ả họ Bạch lại tấn công tiếp: " vậy ko biết chúng tôi có vinh dự được tam tiểu thư tặng cho 1 bản nhạc được ko? Tiểu thư là lá ngọc cành vàng chắc tài năng phải hơn người rồi". mọi người vỗ tay ầm ỉ đồng tình với ả. Nhỏ chết đứng như Từ Hải, đúng là quỷ ám thật rồi, bắt nhỏ đàn có khác gì kêu nhỏ đi chết,tiếng đàn của nhỏ có thể giết người nhanh hơn bom nguyên tử đấy. " ả thừa biết mình từ nhỏ sống ở Việt Nam làm gì được trao chuốt mấy thứ này, vậy mà dám dồn mình vào đường cùng, muốn làm mình xấu mặt trước công chúng đây mà. Chơi thì chơi tôi sợ cô chắc" nhỏ thầm nghĩ
Nảy giờ
vẻ mặt hắn cũng ko khá hơn nhỏ, hắn giận tới mức muốn bóp chết con đàn bà họ Bạch kia để trút giận cho nhỏ. Nhưng hắn ko thể, hắn đang tìm cách giải vây cho nhỏ thì bị giật mình bởi tiếng nói của nhỏ :" thưa quý vị, tôi từ nhỏ sống ở Việt Nam nên chuyện đàn hát cũng ko giỏi lắm, chỉ sợ hôm nay làm mất nhả hứng của mọi người thôi. Tôi biết ở đây ai cũng đàn giỏi cả vì vậy tôi ko thể múa rìu qua mắt thợ được. nhưng ko thể cứ thế mà làm cho mọi người mất vui nên tôi xin được biểu diễn 1 bài hát bằng sáo trúc được ko ạ?"
Mọi người bàn tán xôn xao nhưng vẫn vỗ tay như khích lệ tinh thần nhỏ. Quay sang bà quản gia nhỏ bảo " lên phòng tôi lấy cây sáo xuống đây"
Nhận cây sáo từ tay bà quản gia nhỏ bắt đầu mĩm cười đắc ý. Mọi người thì chăm chú nhìn nhỏ, hắn cũng vậy, nhưng tâm trạng hắn lúc này rối bời, hắn sợ lỡ như nhỏ ko thổi được , hắn sợ mọi người cười chê nhỏ. Nhưng điều hắn sợ nhất là nhỏ bị tổn thương, hắn ko muốn nhỏ khóc, ko muốn nhỏ đau dù chỉ 1 chút. 2 bàn tay hắn cứ nắm chặt lại mà hồi hợp chờ đợi
Nhỏ bắt đầu thổi, tiếng sáo trúc du dương nhẹ nhàng như gió thổi, khi thì vui nhộn rộn ràng lúc lại ai oán xót xa, âm thanh trầm bổng cứ như đang nói lên tâm trạng của nhỏ . Tất cả mọi người đều im lặng, họ lắng nghe say mê, tiếng sáo của nhỏ như dẫn dắt mời gọi hắn vào chốn thiên thai, mọi ưu tư phiền não được rửa sạch bằng tiếng sáo, nhưng đôi lúc lại làm người ta chết lặng vì nỗi lòng của người thổi sáo. Cuối cùng nhỏ cũng kết thúc bản nhạc của mình, mọi người im lặng , 1s 2s 3s 4s 5s…… "hay hay lắm" mọi người vỗ tay tán thưởng, ko ngừng trầm trồ khen ngợi nhỏ. Nhỏ chỉ mĩm cười nhẹ rồi cúi đầu tạ lễ. nhưng thật ra trong lòng thì vui như mở hội " hahhahahhaha muốn chơi tôi à, ko đễ vậy đâu, đợi 10 kiếp nữa nhé. Cô cứ mà tức điên lên đi kekkekekee" liếc nhìn ả họ Bạch nhỏ thầm nghĩ.
Còn hắn thì như trút bỏ được gánh nặng, hắn thở phào nhẹ nhỏm, thật ko thể ngờ nhỏ lại có tài như vậy. càng lúc hắn càng phát hiện nhỏ có rất nhiều điều thú vị, " hãy đợi mà xem anh sẽ từ từ khám phá thế giới bí ẩn của em, nhóc ạ!" hắn nhếch mép cười mãn nguyện
Lúc này người vui nhất phải nói đến ông bà Chan, họ thật hãnh diện về nhỏ. Nhỏ đúng là đứa con gái họ yêu quý nhất, nhỏ đã ko làm họ mất mặt, họ vui lắm 2 người cứ cười tít mắt suốt buổi tiệc
Ai cũng vui cười hớn hở, chỉ có 1 người là mặt mũi hầm hầm, trong lòng ko ngừng nguyền rủa nhỏ.kẻ đó ko ai khác chính là Bạch tiểu thư nhà ta đó.đang ngậm 1 cục tức trong họng thì ả lại sắp gặp nguy khi mà hắn cùng nhỏ đang tiến về phía ả
( lần này thì chị chết chắc rồi, 1 tên ác ma cũng đủ giết chị rồi giờ lại thêm 1 tiểu quỷ nữa. hey chắc tan xương nát thịt quá. Tự làm tự chịu đi ai biểu ngu chọc vào tổ ong làm gì?)
" Bạch tiểu thư ko khỏe à? Sao mặt khó coi vậy?" nhỏ dịu dàng lên tiếng. hắn nhếch mép tỏ vẻ hiểu biết :" em thật khờ quá đi, nét mặt này cho thấy Bạch tiểu thư đang gặp xui xẻo đó, ko chừng bị quỷ ám cũng nên ( đúng có 2 con quỷ đang ám kìa kekekekeke), em nhìn xem ấn đường cô ấy đen như than vậy đó, em thấy anh nói có đúng ko?". ả họ Bạch nhìn 2 anh em họ mà tức muốn phun máu luôn. Nhưng vẫn cố nặn ra 1 nụ cười thê thảm xấu ko tả nổi: " tôi ko sao chỉ hơi mệt thôi, chắc tại ở đây ồn ào quá nên tôi khó thở ấy mà." ả thở hổn hểnh nói.
" oh thì ra là vậy. vậy mà tôi cứ tưởng cô thấy tiếng sáo chăn trâu của tôi hay hơn bản nhạc gì đó của cô nên cô ko vui chứ. Nếu như tôi nghĩ ko đúng thì xin lỗi cô nhé. Trắng tiểu thư" nhỏ cười gian tà nhìn ả. Hắn cũng cười muốn té xĩu luôn nhưng là trong lòng kìa, chứ nét mặt vẫn như băng ở Nam cực vậy đó.
" cô…cô nói gì hả?cái gì mà chăn trâu ? cái gì mà Trắng tiểu thư hả?" ả tức giận quát nhỏ.
Nhỏ nhăn mặt dùng tay bịch 2 tai lại nhưng miệng vẫn thơ ngây phát biểu :" thì bài hát lúc nảy tôi thổi là của mấy đứa trẻ chăn trâu dạy tôi mà, chắc cô ko thể ngờ được chứ gì, cô ko ngờ là 1 bài sáo tầm thường của mấy đứa chăn trâu nghèo hèn lại hơn hẳn 1 bản nhạc dương cầm cao quý của cô chứ gì.? Còn tôi gọi cô là Trắng tiểu thư vì tiếng Hoa từ dịch sang tiếng Việt Nam là đó. Giờ thì biết chưa hả đồ đàn bà ngu ngốc"
Mặt ả tái tới mức ko còn giọt máu, ả giận đến nổi ko nói được lời nào, môi ả mấp mái " hãy …đợi….. đó…" rồi ả bước đi xiu vẹo ra khỏi nhà của nhỏ. Hey đúng là vui thật, nhỏ cười đắc chí nhìn theo bóng ả khuất xa dần.
Dụi dụi mắt nhỏ buồn ngủ, hắn thấy nhỏ mệt nhọc nên bước tới bế xốc nhỏ lên đi thẳng về phòng ngủ trước sự ngạc nhiên của mọi người. Bà Chan cười giả lả: " thật xin lỗi các vị, con gái
tôi sức khỏe ko được tốt nên phải nghĩ ngơi sớm, mọi người cứ vui chơi tiếp đi ạ!" .bà vừa dứt lời thì khách khứa cũng trở lại hoạt động bình thường ko chú ý tới nhỏ nữa.
Linh cảm của 1 người mẹ cho bà biết có chuyện ko ổn giữa con trai và con gái của bà, ko suy nghĩ nhiều bà bước vội lên lầu theo chân hắn……
Đứng trước cửa phòng nhỏ, bà Chan ngập ngừng ko biết có nên vào hay ko. Cuối cùng bà quyết định đứng bên ngoài đợi hắn. nhỏ ngủ say mê gương mặt như 1 nàng công chúa, hắn cứ vuốt tóc rồi lại xoa nhẹ lên đôi gò má tròn xinh của nhỏ. Mắt hắn dáng chặt vào gương mặt thiên thần của nhỏ ko muốn rời đi dù chỉ 1s.
Tim hắn đập mạnh, 1 cảm xúc yêu thương dâng tràn trong hắn, cái cảm giác kia cứ thôi thúc làm hắn ko thể kiềm chế và hôn lên đôi môi mộng đỏ của nhỏ. Thật ngọt ngào, hạnh phúc.
Cái viễn cảnh lãng mạn ấy như 1 tia chớp đập vào mắt bà Chan qua khe cửa được khép hờ. lòng bà rối bời hỗn độn " phải làm sao đây? Đứa con trai bà tin tưởng nhất đang yêu thầm đứa con gái bà yêu quý nhất ư? Đây là chuyện tốt hay xấu ? Còn hôn ước của Vương Long và Bạch Y Y thì tính sao?" bà cứ tự hỏi mãi mà ko hề biết được đáp án.
" mẹ!" hắn lên tiếng làm bà giật mình, nét mặt bà suy tư như mang nhiều tâm sự.
" mẹ ko khỏe à?" hắn hỏi làm bà bối rối, phải nói gì bây giờ nhỉ, chưa bao giờ bà lúng túng như vậy, cố nặn ra 1 nụ cười điềm tĩnh bà nói " ko có gì đâu, mẹ thấy hơi mệt nên định lên phòng nằm nghỉ thôi, tình cờ đi qua đây mẹ định vào xem em gái con thế nào ấy mà." Bà cố nói như giải thích cho sự có mặt của bà ở nơi đây.
Hắn nhìn bà rồi lễ phép nói " dạ, em gái đã ngủ rồi mẹ ko cần lo đâu, mẹ về nghỉ sớm đi ạ". Dù trên mặt luôn tỏ vẻ lạnh lùng bình tĩnh nhưng thật sự trong lòng hắn đang thấy bất an, hắn ko biết bà có thấy hắn thân mật với nhỏ ko? Ko biết bà có nghi ngờ gì hắn ko? Và ko biết nên đối mặt như thế nào với tình cảm hắn dành cho nhỏ. Nhưng điều quan trọng nhất là hắn ko biết liệu mọi người có chấp nhận cho hắn yêu nhỏ hay ko?. Hắn thấy sợ, thật sự con người mang trái tim băng đá của hắn đã dần biến mất từ khi có nhỏ. Hắn bắt đầu lo lắng và sợ hãi. Nỗi lòng của hắn giờ giống như 1 đứa trẻ phạm lỗi sợ bị mẹ phạt.
Đêm nay sẽ có rất nhiều người mất ngủ, mỗi người 1 lý do riêng, nhưng tất cả cũng chỉ có 1 mục tiêu là nhỏ. Nhưng mà nhỏ thì vẫn ngon lành đánh 1 giấc tới sáng (hey đúng là vô tư mà ).
Mọi người đang tập trung cho bữa ăn sáng thì ông Chan đặt tờ báo xuống và nói " ngày mai ba có chuyến công tác ở Úc, khoảng 1 tháng sau mới về, lần này mẹ các con sẽ đi cùng ba, ở nhà mấy đứa phải ngoan đấy nhé."
Bà Chan tiếp lời chồng " thật ra mẹ ko muốn đi đâu nhưng do tổng thống phu nhân cứ mời mãi nên mẹ phải đi 1 chuyến. xin lỗi con gái nhé, mẹ muốn đưa con đi cùng nhưng ko thể nên con ở nhà đừng buồn mẹ nhé". Nhỏ nhìn bà khẽ nói " ko sao đâu ạ, con ở nhà cũng được mà, mẹ ko cần lo đâu"
Mĩm cười mãn nguyện bà quay sang Vương Long " mẹ giao mọi chuyện ở nhà cho con đấy, dù bận thế nào cũng nhớ chăm sóc em gái cẩn thận nha con."
" hì mẹ cứ yên tâm đi con sẽ chăm sóc em gái cho " Vương Lâm nhanh miệng nói
" thôi con quên chuyện đó đi, mẹ ko dám tin con đâu, số ngày con ở nhà chỉ đếm được trên đầu ngón tay thì làm sao mà chăm sóc em gái con hả? mà mẹ nghe nói 2 ngày nữa con cũng đi lưu diễn ở Thái Lan 10 ngày rồi mà. Con định bỏ show à?" bà Chan trêu chọc, Vương Lâm ngượng đỏ cả mặt, anh chàng cố chống chế " thì con… con sẽ tranh thủ thời gian rảnh để trông chừng em gái mà mẹ".
" thôi đừng cãi nữa, chuyện nhà cứ để Vương Long lo liệu, em đừng bận tâm nữa" ông Chan lên tiếng quyết định, mọi người im lặng ( im lặng là đồng ý).
" ko bận tâm sao được? ông ko biết tôi lo sợ thế nào đâu. Hy vọng là ở nhà ko có chuyện gì xảy ra" bà Chan thầm nghĩ
Hôm nay là ngày đầu tiên ba mẹ nhỏ vắng nhà, tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ học kết thúc, bước ra cổng đợi người tới đón "anh! Sao anh lại tới đây?" nhỏ tươi cười hỏi hắn.
" uhm anh tới đưa em đi ăn trưa mà. Lúc này em ko học buổi chiều nữa đúng ko?" Vương Long dịu dàng trả lời nhỏ
" uhm vậy mình đi ăn thôi, em đói rồi" nhỏ nhăn mặt nhìn hắn, ôi sao mà đáng yêu quá.
cả 2 bước vào 1 nhà hàng sang trọng , hắn gọi món cho nhỏ và nhỏ ăn rất ngon miệng. hắn chăm chú nhìn nhỏ ăn và hắn thấy vui khi nhỏ cứ cười nói với hắn, trong lòng hắn cái tính tham lam ích kỷ đang dần lớn lên, nên hắn nảy ra 1 ý định " em có muốn tới xem công ty của anh ko?" hắn thăm dò ý nhỏ.
" em thấy hơi buồn ngủ, chắc là em về nhà thôi, với lại em tới thì phiền anh lắm". câu trả lời của nhỏ làm hắn hụt hẩng, hắn vẫn ko bỏ cuộc và bây giờ hắn bắt
đầu giở trò " anh ko thấy phiền đâu mà, với lại ở công ty anh có phòng ngủ riêng nếu em mệt có thể ngủ ở đó cũng được. giờ em về nhà có ai đâu, ba mẹ đi rồi thì Vương Lâm cũng đi luôn, ở nhà 1 mình em ko thấy chán à?" ( trời nhà người làm 1 đóng mà kêu là 1 mình sao? Bó tay luôn)
Thấy nhỏ có vẻ suy tư hắn lại nói tiếp " với lại trước lúc đi mẹ dặn anh phải trông chừng em cẩn thận, em ở nhà 1 mình anh cũng ko yên tâm. Em tới công ty với anh nhé!" . giờ thì nhỏ thật sự bị lung lay, nghĩ tới cảnh ở nhà to đùng mà đi tới đi lui cũng chán thật, dù sao tới công ty cũng có hắn nói chuyện với nhỏ, và điều quan trọng nhất là nhỏ thấy vui khi bên cạnh hắn, cuối cùng nhỏ quyết định " uhm vậy em cùng anh tới công ty"
Lòng hắn vui như mở hội ( con mồi đã sập bẫy rồi), 2 người ăn xong hắn và nhỏ lên xe về thẳng công ty.
Bước xuống xe nhỏ ko khỏi trầm trồ khen ngợi, tập đoàn PR của hắn có cả 1 tòa cao ốc làm trụ sở chính, nhỏ nhìn lên trời mà mỏi cả mắt. vệ sĩ trước cửa cúi đầu chào hắn và nhỏ thật lễ phép. Theo hắn vào trong nhỏ ko khỏi ngạc nhiên vì sự sang trọng và đồ sộ của nơi đây.
Hắn khoát vai nhỏ đi vào đại sảnh, bao nhiêu ánh nhìn đang chiếu thẳng vào nhỏ. Nhỏ có thể cảm nhận được những ánh mắt ghen ghét dành cho nhỏ, nhưng nhỏ ko quan tâm, vẫn cứ vô tư ôm cánh tay hắn mà chạy nhảy.
" cô ta là ai vậy? hình như là học sinh cấp 3 thì phải? sao lại đi với chủ tịch chứ? Nhìn họ thân mật quá" những kẻ rỗi hơi bắt đầu bàn tán về nhỏ, thắc mắc, ganh tỵ , chê bai mọi thứ đều đủ cả. duy chỉ có những người được vinh dự mời đến buổi tiệc ở nhà nhỏ hay những người xem tạp chí thì có thể biết nhỏ là ai. Còn hầu hết nhân viên ở đây đều mù tịt thông tin về nhỏ. Họ cứ đoán già đón non mãi.
" woa.. căn phòng đẹp quá, rộng rãi thoáng mát thật" nhỏ cứ trầm trồ khen ngợi phòng làm việc của hắn. giữa phòng đặt 1 bộ sofa màu nâu đẹp tuyệt, bàn làm việc của hắn to gấp đôi những chiếc bàn nhỏ từng thấy trên phim, phía sau bàn làm việc là cả 1 bầu trời trong xanh bên ngoài lớp cửa kính. Đứng từ đây có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh đẹp của Hông Kông.
Đặc biệt nhỏ thích nhất chiếc ghế hắn ngồi làm việc, nó thật to và êm, tạo cảm giác rất thoải mái cho người ngồi. liếc sơ qua dàn vi tính nhỏ như chết sững," đẹp quá" nhỏ thốt lên kinh ngạc, theo nhỏ giá của nó có thể cả trăm ngàn USD. Hắn đúng thật là rất giàu có.
Nhỏ đẩy cánh cửa màu đen bên góc phải của phòng làm việc, nhỏ lại thốt lên kinh ngạc " woa đẹp quá" , đây là căn phòng dành cho hắn nghĩ ngơi khi làm việc, căn phòng được trang bị theo kiểu president của khách sạn 5 sao nên rất sang trọng, mọi tiện nghi đều có đủ cả, như 1 căn nhà vậy đó.
Sau 1 hồi tham quan nhỏ cũng thấy mệt và ngồi phịch xuống sofa mà thở dốc " hix mệt thật, ở đây đẹp và rộng quá anh há!" nhỏ nói mà mắt cứ long lên cảm giác sung sướng vì được chiêm ngưỡng những thứ mà chưa bao giờ nhỏ được thấy.
" anh ở đây như 1 ông vua ấy" nhỏ nheo mắt với hắn
Suốt từ nảy tới giờ hắn cứ chạy theo chân nhỏ mà cũng thấm mệt, giờ thì hắn thấy rất vui, hắn cứ cười cười nhìn nhỏ, nghe nhỏ nói mình là vua thì hắn ko suy nghĩ liền đáp " nếu em đồng ý thì em sẽ là hoàng hậu ở đây đấy". nói rồi hắn lại cười tiếp
Nhỏ nhíu mài khó hiểu vì câu nói của hắn " ko biết anh ấy nói gì vậy ta? Ý gì đây sao mình ko hiểu nhỉ?" nhỏ đang ngẫm nghỉ thì tim nhỏ bắt đầu đập nhanh hơn, cảm giác khó tả ấy lại đến rồi, mặt nhỏ bắt đầu ửng hồng vì ánh mắt của hắn , và hắn đang dần dần tiến gần về phía nhỏ…
* * *
Chap 6:

* * *
Người nhỏ cứ như bị đóng băng khi hắn vòng tay ôm chặt lấy nhỏ. Nhỏ ko biết nên làm gì. Lo lắng bối rối, nhỏ nửa muốn đẩy hắn ra, nhưng trong lòng thì ko hiểu sao ko nỡ làm thế. Vậy là nhỏ cứ đứng yên để hắn ôm mãi, tựa đầu vào vai hắn nhỏ ngủ luôn lúc nào ko biết. hắn khẽ mĩm cười bồng nhỏ lên giường( chỉ cho nhỏ ngủ thôi nha. Ko có làm gì đâu )
Cái viễn cảnh 1 kẻ thì làm việc còn 1 người thì cứ chạy nhảy tung tăng trong phòng, hết chơi game rồi lại nằm ngủ, ko thì cứ vừa ăn vừa cười nói với hắn đã kéo dài được 1 tuần.
Hôm nay chỉ có tài xế tới rước nhỏ về công ty chứ hắn ko đi cùng như mọi ngày. Nhỏ thắc mắc " anh đâu sao ko tới mà chỉ có chú vậy?"
" dạ, chủ tịch có việc ko đi được, cậu ấy bảo tôi đưa cô đi ăn trước rồi về công ty sau" bác tài xế lễ phép trẻ lời nhỏ
"uhm" nhỏ gật đầu tỏ ra hiểu chuyện. ăn trưa 1 mình ko có hắn nhỏ thấy buồn kinh khủng, ăn cũng chẳng thấy ngon. Ko biết từ lúc nào hắn trở thành người ko thể thiếu trong mọi hoạt động của nhỏ. Nhỏ bắt đầu lo sợ và nghĩ ngợi.
" rầm…. xoảng… ra ngoài hết cho tôi .."